Tôi đam mê kinh doanh và ước mơ được chia sẻ

Anh hiện tại đang làm gì vậy, anh Hiếu? ” một cậu nhóc thì thầm vào tai tôi.
anh là một người chia sẻ ” tôi mỉm cười trả lời cậu nhóc.

Sự rạng rỡ trên khuôn mặt cậu bé chín tuổi như thể nó đang được nghe một điều gì đó rất tuyệt vời. À, mà đối với tôi đó là một công việc tuyệt vời rồi mà. Tôi hỏi cậu nhóc “ em muốn làm gì khi lớn lên ”-“em thích trở thành một doanh nhân, như ba em“ cậu ngập ngừng rồi trả lời.

Chẳng có gì là sai khi tự hào về ước mơ của mình, mỗi lần có ai đó nói ra ước mơ của họ tôi đều rất ủng hộ và xem đó là điều tuyệt vời nhất trên quả đất này. Người giàu nhất mà tôi biết đến thời điểm hiện tại là Bill Gate, còn người nghèo nhất đối với tôi không phải là người ăn xin, một đứa trẻ bán vé số hay là một người nào đó không có nỗi mười ngàn trong túi áo. Tôi xem những người không có nổi cho mình một ước mơ mới là là người nghèo khổ nhất. Nếu bạn đã có ước mơ cho riêng mình, tôi chúc mừng bạn và luôn ủng hộ Giấc mơ đó. Nếu bạn vẫn chưa có ước mơ của riêng mình, thì đây là THỜI ĐIỂM THÍCH HỢP để bạn tìm cho mình một Giấc mơ.

Tôi là một con người bình thường như bao người khác, Bill Gates ông chủ tập đoàn Microsoft là một người bình thường sống tại nước Mỹ, Thầy Lê Thẩm Dương diễn giả xuất chúng với 90 triệu cho mỗi giờ diễn thuyết là một người bình thường, Thầy tôi Nguyễn Thái Duy người sáng lập “vườn ươm doanh nhân Be Training” cũng là một người bình thường xuất thân trong một gia đình nghèo ở tỉnh Khánh Hòa, với biết bao con người bình thường khác. Nhưng lại làm nên những điều tuyệt vời mà bất cứ ai cũng mong muốn đạt được. Sở dĩ chúng ta thấy mình quá nhỏ bé chỉ bởi vì chúng ta không đánh thức con người phi thường bên trong mỗi chúng ta, ngược lại chúng ta để nó ngủ yên trong chính con người mình. Tony Robbins đã từng nói "luôn có một con người phi thường bên trong bạn, liệu bạn sẽ đánh thức con người vĩ đại này hay để nó ngủ yên mãi mãi ". Hãy thức tỉnh đam mê trong chính con người mỗi chúng ta.

Tôi nhận ra niềm đam mê thực sự của mình và quyết tâm thực hiện nó là khi tôi bắt đầu bước chân vào cánh cửa Đại Học. Ước muốn được đứng trước nhiều bạn trẻ để chia sẻ đã có trong tôi từ những năm học cấp ba. Sự vô tư, ít nói, ít bạn bè là những thứ chứa bên trong con người tôi thời điểm đó, sự vô tư đã cho tôi một cái nhìn màu hồng về cuộc sống này, làm tôi lãng quên mất những đứa trẻ nghèo khó phải bươn chải với cuộc sống khó khăn bên ngoài, tôi không chịu trưởng thành, luôn sống với những bong bóng màu hồng đang phồng căng ra từng ngày cho đến lúc nó vỡ tan đi. Ít nói làm tôi trở nên thụ động, tôi làm mọi thứ mà không hề hỏi câu nào ngay cả lúc không biết, không dám cho bố mẹ thấy quan điểm của mình, không dám nói ra ước mơ của mình để rồi những giấc mơ đó bị che đậy đi bởi những ước mơ của người khác. Tôi không sống cho mình, tôi sống cho những thứ mà đến giờ tôi vẫn không biết nó chính xác là gì. Tôi đã không trân trọng bạn bè để rồi tôi không muốn làm bạn với ai cả.


Đến bây giờ tôi nhận ra, bản thân mình, xung quanh tôi luôn hiện hữu những điều tuyệt vời, những con người tuyệt vời. Tôi muốn các bạn thấy nó, có nó, tôi muốn chia sẻ những điều tuyệt vời tôi có được trong chuyến hành trình theo đuổi đam mê của mình với các bạn. Tôi luôn muốn các bạn sống thật ý nghĩa và hạnh phúc, tôi sẽ luôn ủng hộ mọi việc nếu bạn xem đó là điều đúng đắn, hãy để tôi đồng hành cùng các bạn. Ước mơ của Phan Trọng Hiếu là được chia sẻ, Tôi bình thường nhưng Tôi biết cách đánh thức con người phi thường trong bản thân tôi. 
ước mơ được chia sẻ
Phan Trọng Hiếu

0 nhận xét: